thuy-mac_Wallpaper-nen-deskop-namkna-blogspot-com-_1_22

Đại mạc hoang nhan – Chương 11

【ĐẠI MẠC HOANG NHAN】

Tác giả: Thương Nguyệt

Chương 11: Trở về

Triều lên trời lặn, khói sương loang cuồn cuộn. Sau ba ngày bị vây, viện quân lục tục kéo đến, đại quân Hồi Hột tự giải tán, chỉ lưu lại đồ đạc và thi thể ngổn ngang. Lợi dụng chiến loạn, đám Minh Giáo giáo đồ của Đại Quang Minh Cung đông lai lại thành công đi vòng ngoại thành vào Trung Nguyên dưới sự dẫn lãnh của Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã. Đợi đến khi chiến cục bình định, dĩ nhiên đã không còn đuổi kịp nữa.

Sau khi thu hồi lại ngoại thành, Đôn Hoàng Thành Chủ một mặt viết tấu chương đem mọi sự báo lại cho Đại Dận vương triều biết, một mặt chỉnh lý tàn cục.

 

Trải qua một trường hỗn loạn, đám bộc phó tỳ nữ kinh hoàng khiếp đảm mới phát hiện Lục Cơ đã tự ải trên Dao Hoa Lâu, có lưu lại một phong thư, nói:

 

đã là Thành Chủ có ân đối với nhị công tử, ả không thể phục thù cho chủ mẫu nữa. Nhưng vì đã đem Đôn Hoàng bán đứng cho Hồi Hột, không mặt mũi nào tái kiến Hoắc Thanh Lôi, chỉ còn đem cái chết để từ tạ, chỉ cầu xin Thành Chủ ngày sau đối tốt với ấu đệ.

 

Công tử Thư Dạ đọc được thư, cả một hồi lâu không nói gì, ra lệnh cho người đem Lục Cơ an táng bên cạnh mộ phần của phu phụ lão Thành Chủ.

 

Thời thiếu niên quen biết với Lục Cơ, y biết ả nguyên cũng là người thiện lương thông hiểu. Nhưng quyền thế và âm mưu đã làm méo mó linh hồn của nữ tử đó — Cho dù nữ nhân đó cả đời âm hiểm ác độc, nói cho cùng, chỉ bất quá là vì lòng trung nghĩa với ân nhân năm xưa. Đến cuối cùng, ả vẫn không hủy diệt những phong thư trong ống ngọc, mà đem chân tướng nói cho Liên Thành biết — Chỉ bằng vào hành động cuối cùng đó trong đời ả, y đã tha thứ tất cả. Nhưng ả không ngờ vẫn tìm cái chết.

 

Sau cuộc chiến, Đôn Hoàng thành dần dần khôi phục lại trật tự như trước. Nhưng Đại Dận vương triều phong vũ phiêu diêu, Minh Giáo phen này lại đã xuyên thành đông khứ, chỉ e từ nay Trung Nguyên vô luận là trên triều đình hay trong võ lâm cũng không còn yên ổn nữa.

 

Thời cục nghiêm trọng, chỉ ở lại Đôn Hoàng tu dưỡng không tới ba ngày, Đỉnh Kiếm Hầu liền giục ngựa bí mật trở về phương đông.

 

Ngoài Đôn Hoàng thành cát vàng mù trời, tà dương kéo bóng dáng hai người dài thượt. Xa xa một đoàn thị vệ đang đợi vương hầu nói xong lời từ biệt. Con đường cổ đạo ướm gió tây, người đế đô quay về, quán bên đường rũ bóng liễu, giữa gió cát dừng chân nói một chữ biệt tình có mấy ai ?

 

“Từ biệt con bà gì, sau khi ta về tới đế đô nhất định sẽ cẩn thận”. Hắc y Đỉnh Kiếm Hầu như không nhịn được, phi thân lên lưng Ô Điện Truy, bỗng cười lên:

 

“Sau này đừng có uống bậy bạ thứ thuốc kia nghe không tên tiểu tử ham chết ngươi ! Ta rời khỏi Tu La Trường nội trong nửa năm đã cai liền, ngươi lại càng lúc càng trầm mê. Lần này lúc vừa gặp ngươi, bộ dạng giống như người chết hù ta giật mình”.

 

Bạch y công tử tống biệt mỉm một nụ cười lợt lạt, chỉ nói:

 

“Ngươi lần này uống trọn nguyên một bình một hơi, trở về cũng phải cai thêm lần nữa đó”.

 

Đỉnh Kiếm Hầu ngồi trên lưng ngựa nhìn mặt đồng bạn, bất chợt có chút lo lắng – – Sao lại biến thành tâm tưởng trì trệ chán ngán như vầy ? Phảng phất như một thanh kiếm bén tuyệt thế rút ra khỏi vỏ chém một chiêu, lại liền lập tức quay về trong vỏ, biểu tình của Thư Dạ giờ phút này lại mệt mỏi lãnh đạm như vầy, hoàn toàn không còn ánh sáng nhanh mãnh tung hoành sa trường khiến thiên quân vạn mã trốn chạy mấy ngày trước. Bộ dạng tái nhợt, vừa âm uất vừa trầm mặc này phảng phát lại trở thành vị Thành Chủ xa hoa say đắm mê mộng trong Oanh Sào.

 

Đặc biệt nhớ đến lúc biểu tình của Thư Dạ lúc nói câu “Sống không có gì vui, chi bằng chết cho rồi”, gã không khỏi rùng mình.

 

Đỉnh Kiếm Hầu chợt nhảy từ lưng ngựa xuống, vỗ mạnh lên vai công tử Thư Dạ, giơ tay chỉ về chân trời phương nam vàng sẫm:

 

– Đợi đến khi đại cục đã định, cứ đi Miêu Cương tìm nàng ! Ta biết ngươi không muốn làm Hoàng Đế, mỗi người một chí, ta không miễn cưỡng ngươi.

 

Cát vàng xào xạc thổi rát mặt, công tử Thư Dạ ngẩng đầu dõi mắt về phương nam, trong mắt lại dâng một nụ cười khổ — Đã mười mấy năm, hết lần này tới lần nọ cứ kề sát đó mà lỡ dịp. Mệnh vận tựa hồ không cấp cho hai người tới một nửa phân cơ hội.

 

Tình với nghĩa từ xa xưa đã khó lòng gồm lo hết. Từ lúc trên đỉnh Kỳ Liên Sơn đối diện với những chọn lựa, cho đến khi cất một bước dâng hiến về phía Đôn Hoàng, y đã thêm một lần mất đi Sa Mạn Hoa — Y ở cái thế giới phù du lạnh lẽo này, nội tâm còn tồn lưu mộng tưởng duy nhất đó, lại đã khinh bạc để vuột tay vỡ nát.

 

Y không khỏi làm một động tác theo thói quen:

 

đưa tay án trên lồng ngực, mặt buồn rười rượi.

 

Đã qua bao năm rồi, niềm đau đó vẫn khắc cốt ghi tâm — phảng phất như những sợi tóc mong manh bị bắn nát trong máu thịt y đang trôi dạt trong huyết mạch, sinh sôi nảy nở, vây cuộn lấy trái tim y, khiến cho y ngày đêm không quên được. Nhưng chủ nhân của mây tóc đó nay đang ở phương trời nào ?

 

Đỉnh Kiếm Hầu nhìn biểu tình mặc nhiên của y, dụng lực vỗ ngực mình, bảo chứng:

 

– Yên tâm đi, nhất định sẽ tìm được ! Đợi đến khi ta đã an định cục diện bên đế đô, liền hạ lệnh cho các bang phái khắp thiên hạ nhất tề tìm kiếm.

 

Công tử Thư Dạ chỉ cười một tiếng:

 

– Còn chưa lên ngôi Hoàng Đế đã nghĩ tới chuyện mượn công lo tư ?

 

“Thiên tử không có tư sự”. Hắc y Đỉnh Kiếm Hầu thản nhiên cười lớn, mặt mày ngạo nghễ, chợt ngưng cười:

 

“Cho dù ngươi tìm không được nàng, ngươi vẫn còn có huynh đệ ! — Cái gì mà sống không có gì vui, nghe thúi quá ! Sống không có gì vui ?

 

Sống không có gì vui thì tại sao ngươi hôm đó còn liều mạng giết địch ?”.

 

Nghĩ tới trường quyết chiến vào sinh ra tử mấy ngày trước, công tử Thư Dạ hơi ngây người, bất chợt thở dài một hơi:

 

Sa Mạn Hoa là mộng tưởng của y, quyền thế đế đô là bá đồ của Mặc Hương. Có lẽ trong cả đời người, cái để truy đuổi là mộng tưởng và bá đồ — Nhưng bên trên đó, thực ra còn có những thứ khác, tỷ như:

 

huynh đệ và cố thổ.

 

Đó là gánh nặng vĩnh viễn khó buông xuống trong đời y. Có lúc, con người khơi khơi chỉ vì gánh nặng như vậy mà cực lực bôn tẩu.

 

Bạch y công tử bỗng buông một tràng cười tươi tắn, quay mình:

 

– Được, trở về đế đô ráng cẩn thận, ta đợi ngươi làm Hoàng Đế !

 

Đỉnh Kiếm Hầu giục ngựa quay về, cát vàng bốc mù. Công tử Thư Dạ nhìn theo đoàn thị vệ hộ tống đi khỏi, liền chầm chậm quay người đi, lững thững thong dong, chắp tay sau lưng một mình trở về giữa ánh tà dương như máu.

 

Trên chiến trường ngoài Đôn Hoàng thành, xe cộ đồ đạc lẫn thi thể vẫn ngổn ngang, loài ưng ăn xác người lượn đậu moi móc máu thịt. Gió cát gào rít, quyện cuốn theo những cơn lốc xoáy bé nhỏ, phảng phất đang lôi kéo những linh hồn lìa khỏi xác thịt bơ vơ múa lượn trên không. Xa xa có vài bóng người trơ trọi lang thang giữa sa trường, mai táng thi thể những binh lính Hồi Hột đã bỏ mình trong chiến tranh.

 

Gió cát tạt qua tai, y phảng phất nghe xa xăm có người đang xướng ca:

 

“Nhân thuyết thiên vũ thị cá phúc bồn, ngã môn bồ bặc trứ tại thử sanh tử. Minh tôn thị ngã Từ Phụ, lĩnh ngã đồng quy bỉ ngạn nhạc thổ — Lai như lưu thủy hề, thệ như phong.

 

Bất tri hà lai hề, hà sở chung !” (Tạm dịch:

 

“Người ta nói nhà trời là cái chậu lật ngược, bọn ta bò lổm ngổm giữa sinh và tử. Minh Tôn là người Cha hiền từ của ta, dẫn dắt ta cùng trở lại vùng đất hứa bến bờ bên kia — đến như nước chảy hề, đi như gió. Không biết đến từ đâu hề, cùng về lại chỗ đó !”) Đến như nước chảy hề, đi như gió; không biết đến từ đâu hề, cùng về chỗ đó ! Bến bờ bên kia có thật là vùng đất hứa không ?

 

“Đến năm Cảnh Đế thứ mười tám, mùa thu, Hồi Hột Ngạch Đồ Hãn dẫn năm vạn quân bộ kỵ tập kích Đôn Hoàng. Đánh được ngoại thành, sau đó bỏ mạng. Công tử Thư Dạ nắm chức thủ thành mà thất tung, thứ đệ Liên Thành lấy giáp trụ của huynh trưởng, điều khiển binh sĩ giết địch, có Hoắc Thanh Lôi theo giúp. Người người thấy công tử trở về, quân tình phấn chấn, chung quy đã đánh đuổi được địch. Đôn Hoàng yên lành. Được người tôn kính, danh tiếng công tử Liên Thành vang khắp Tây Vực”.

 

– – <> Trường huyết chiến đó, cuối cùng rơi vào sử sách chỉ có mấy dòng đơn sơ như vậy.

 

Hai tháng sau, đế đô truyền ra lời đồn có thích khách nhập cung hành thích, nghi là đám dư nghiệt Minh Giáo tác loạn, triều đình đối với chuyện vây diệt Minh Giáo càng ráo riết hơn. Nguyệt Thánh Nữ đến từ tổng đàn tiếp nhậm chức Giáo Chủ, dẫn lãnh dư đảng Ma Giáo ở Trung Nguyên lui vào bóng tối ngấm ngầm hoạt động, che giấu tăm tích. Mùng ba tháng mười hai năm Cảnh Đế thứ mười tám, Dận Cảnh Đế băng hà, không có con. Đỉnh Kiếm Hầu phù trợ Nam An Vương thế tử kế vị, cải nguyên là Thái Hưng, thị là Vũ Thái Đế. Vũ Thái Đế ấu thơ cần trợ giúp, lệnh cho Á phụ Đỉnh Kiếm Hầu nhiếp chánh.

 

Tháng sáu năm Thái Hưng thứ nhất, Tây Vực vừa an định. Đôn Hoàng Thành Chủ Cao Thư Dạ dâng biểu xin từ hết tước vị, không đợi đế đô ân chuẩn đã treo mão mà đi, không biết ra sao. Đại Dận triều đình hạ chỉ lệnh cho kỳ đệ Liên Thành nối chức, kế nhiệm tước Đôn Hoàng Thành Chủ kiêm An Tây Tiết Độ Sứ, gia phong làm Tây Trữ Vương, phong Hoắc Thanh Lôi làm Thần Vũ tướng quân.

 

Công tử Thư Dạ từng là nhân vật truyền kỳ trên con đường tơ lụa từ đó đã biến mất, có người nói y đã đi đế đô, có người nói y đã đi Nam Cương, thậm chí còn có người nói y đã lên thuyền đi hải ngoại … Con đường tơ lụa vẫn phồn hoa như trước, thương lữ các nước lai vãng càng đông đúc, đem cố sự Đại Mạc Hoang Nhan truyền bá khắp bốn phương tám hướng, bao gồm cả khúc hát công tử Thư Dạ tự chế năm xưa cũng được truyền hát trong mây gió — Tướng quân đàm tiếu loan cung, Tần vương nhất nộ kích phữu.

 

Thiên hạ thuỳ dữ phó ngô câu ? Biến kỳ quần hùng thúc thủ.

 

Tích thì khấu, tận vương hầu, không huyền đoạn linh hà sở cầu ?

 

Thiết mã thu phong nhân khứ hậu, thư kiếm tịch liêu uổng ngưng mâu.

 

Tích hựu triêu ca dạ huyền chi cao lâu, thượng hữu khuynh thành khuynh quốc chi vũ tụ, Yên Triệu thiếu niên du hiệp nhân, hoành hành tu tựu kim tôn tửu, Kim tôn tửu, khí tận sầu !

 

Sầu tận khí, tân khúc thả mạc xướng biệt ly.

 

Đương thời thùy gia nữ, cố phán hựu tương phùng ? Trung gian lưu liên ý, họa lâu kỷ vạn trùng.

 

Thập bộ sát nhất nhân, khảng khái tại Tần cung. Linh linh bất khẳng đàn, phiên thiên ảnh kinh hồng.

 

Nại hà giang sơn sinh không đồng, tử sinh tri kỷ lưỡng tranh vanh.

 

Bảo đao ca khốc đàn chỉ mộng, vân vũ tung hoành phúc thủ không.

 

Bằng lan vô ngữ ngôn, đê ngang mạn tam lộng:

 

vấn anh hùng, thuỳ thị anh hùng ?

 

(Nhờ Vi Nhất Tiếu đại hiệp ở Việt Kiếm dịch:

 

Tướng quân cười nói giương cung, Tần vương tức giận gõ vùa.

 

Trong thiên hạ biết gửi gắm ngô câu kiếm cho ai ? Khi khắp cả quần hùng đều chịu bó tay.

 

Bọn cướp ngày xưa đều đã thành vương hầu, dây cung bỏ không, mũi tên gãy đoạn, còn mong gì nữa ?

 

Người đã ra đi, chỉ còn lại tiếng thiết mã vang trong gió thu, thư kiếm lẻ loi cho ánh mắt đau buồn.

 

Ngày xưa lầu cao vang tiếng ca sớm, tiếng đàn đêm, trên đó có tà áo vũ nữ khuynh quốc khuynh thành.

 

Những thiếu niên du hiệp đất Yên Triệu, dọc ngang uống cạn rượu trong chén vàng.

 

Rượu trong chén vàng, vứt bỏ cả nỗi sầu !

 

Vứt bỏ hẳn nỗi sầu, khúc ca mới xin đừng hát tiếng biệt ly.

 

Cô gái nhà ai ngày xưa ấy, ngoảnh đầu mong lại được tương phùng ? Tâm ý thiết tha trong lòng nàng, lầu son cách mấy muôn trùng.

 

Mười bước giết một người, khảng khái tại cung Tần. Ngần ngừ không muốn buông cung, phất phới bóng chim hồng kinh sợ.

 

Chẳng nề núi sông nghiêng ngửa, tri kỷ chênh vênh giữa sống và chết.

 

Ôm bảo đao, ca khóc giấc mộng ngắn ngủi, tung hoành mây gió phút chốc tay không.

 

Dựa lan can không nói, ngang ngửa thổi khúc Tam lộng, hỏi anh hùng, đâu là anh hùng ?)

———– TOÀN VĂN HOÀN ———–

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s